JPMorgan: Cuộc Khủng Hoảng Tài Chính Tiếp Theo Sẽ Rơi Vào Năm 2020

0
70
  • Mô hình cho thấy nền chứng khoán của Mỹ sẽ sụt giảm 20%, tín dụng lan rộng hơn 115 điểm cơ bản
  • Việc mất đi tính thanh khoản trong thị trường tài chính có thể khiến kết quả đó tệ hơn

Cuộc khủng hoảng tiếp theo sẽ tệ đến mức nào? JPMorgan Chase & Co. sẽ có một ý về vấn đề này.

Một thập kỷ sau sự sụp đổ của Lehman Brothers đã tạo nên một hố sâu trên thị trường và hàng loạt các biện pháp trắc lượng khẩn cấp, các nhà chiến lược tại ngân hàng này đã tạo ra một mô hình nhằm xác định thời gian và mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng tài chính tiếp theo. Và họ cho rằng các nhà đầu tư nên nhớ kỹ nó sẽ xảy ra vào năm 2020.

Dựa theo phân tích của họ, tin tốt là đợt khủng hoảng tiếp theo có lẽ sẽ tạo ra một cú giáng ít đau đớn hơn kỳ trước. Còn về tin xấu, sự suy giảm tính thanh khoản của thị trường tài chính kể từ khi vụ bùng nổ 2008 là một “lá bài ẩn” khó có thể đoán định được.

Mô hình của JPMorgan tính toán kết quả dựa trên độ dài khoảng thời gian tăng trưởng kinh tế, thời gian kéo dài tiềm năng của cuộc suy thoái tiếp theo, mức độ đòn bẩy, định giá tài sản và mức độ bãi trừ các quy định và cải cách tài chính trước khủng hoảng. Với giả định về một cuộc suy thoái có thời gian kéo dài trung bình, mô hình này đã đưa ra các ước tính cho hiệu suất từ mức đỉnh đến đáy cho các loại tài sản khác nhau trong cuộc khủng hoảng tiếp theo.

  • Mức sụt giảm trong nền chứng khoán Mỹ là khoảng 20%.
  • Mức tăng trong trái phiếu doanh nghiệp của Mỹ khoảng 1,15 điểm phần trăm.
  • Giá năng lượng giảm 35% và kim loại cơ bản giảm 29%.
  • Nợ chính phủ trong số các quốc gia mới nổi tăng thêm 2,79 điểm phần trăm.
  • Mức giảm trong nền chứng khoán ở các thị trường mới nổi là 48%, và các loại tiền tệ thuộc khu vực mới nổi giảm 14,4%.

“Đối với các loại tài sản, những dự báo này trông có vẻ tương đối so với những gì cuộc khủng hoảng 2007-2008 mang lại và có thể không mang tính báo động về các chỉ số bình quân trong suy thoái kinh tế/khủng hoảng” trong quá khứ, các nhà chiến lược của JPMorgan John Normand và Federico Manicardi viết, kèm theo ghi nhận rằng trong thời kỳ suy thoái và sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu chỉ số S&P 500 đã giảm 54% tính từ mức đỉnh của nó. “Chúng tôi sẽ đẩy tất cả chúng ít nhất là về các điểm chuẩn trong lịch sử của chúng do tính chất bất định từ các thị trường có ít khả năng thanh khoản hơn về mặt cấu trúc.”

Ông Marko Kolanovic của JPMorgan trước đó đã kết luận rằng sự chuyển dịch lớn khỏi việc đầu tư được quản lý chủ động – thông qua sự gia tăng của các quỹ chỉ số, các quỹ giao dịch trao đổi và các chiến lược giao dịch dựa trên định lượng – đã làm tăng thêm nguy cơ gián đoạn thị trường. Ông và các cộng sự đã viết trong một bản tin riêng vào ngày thứ Hai về tiềm năng của “Cuộc Khủng hoảng Thanh khoản Lớn” trong tương lai.

“Sự chuyển dịch từ hoạt động quản lý tài sản chủ động sang thụ động, và đặc biệt là sự suy giảm số lượng các nhà đầu tư giá trị hiện hữu sẽ khiến thị trường giảm khả năng ngăn chặn và phục hồi từ sự kiện sụt giảm lớn”, Joyce Chang và Jan Loeys viết. Các tài khoản được quản lý chủ động chỉ chiếm khoảng một phần ba số tài sản vốn cổ phần đang được quản lý, với lượng giao dịch đơn lẻ còn hoạt động chỉ chiếm 10% khối lượng giao dịch, theo ước tính của JPMorgan.

Lo ngại về thanh khoản

Sự thay đổi này đã “loại bỏ đi một lượng lớn tài sản sẵn sàng trong việc mua số chứng khoán công rẻ tiền và ngăn chặn gián đoạn thị trường”, Chang và Loeys cảnh báo.

Một điểm sáng nổi lên trong xu hướng gần đây tại các thị trường mới nổi: điều đó có nghĩa là tài sản ở các nước đang phát triển đã bị sụt giá trong năm nay, giúp hạn chế khoảng sụt giảm từ đỉnh đến đáy trong cuộc khủng hoảng tiếp theo và bù đắp cho lượng tích lũy đòn bẩy, Normand và Manicardi viết.

Bên cạnh câu hỏi về tính thanh khoản, Normand và Manicardi còn lưu ý thêm rằng thời lượng của cuộc suy thoái tiếp theo vẫn chưa rõ ràng trong việc đoán định tình hình sẽ xấu đến mức nào. Phân tích về cuộc khủng hoảng trước của họ cho thấy nếu cuộc suy thoái càng kéo dài lâu hơn, thường thì thị trường sẽ chịu ảnh hưởng lớn hơn.

“Thời lượng của cuộc suy thoái sẽ là một yếu tố gây giảm lợi nhuận rất mạnh, điều này trùng khớp với một số quan ngại của các độc giả rằng các nhà hoạch định chính sách thiếu đi những quyết định về tài chính và tiền tệ cần thiết để ngăn chặn nền kinh tế khỏi cuộc suy thoái tiếp theo.”

Đăng Khoa – Theo Bloomberg