Nước Mỹ Không Cần Một Cuộc Chiến Kinh Tế. Thứ Mà Họ Cần Là….?

0

Thay vì để cho xảy ra cuộc chiến kinh tế, nước Mỹ cần có một kế hoạch để thúc đẩy nền kinh tế của họ.

Cắt giảm thuế để tạo ra sức tăng trưởng kỳ diệu ư? Không. Nước Mỹ phải có các mục tiêu thực tiễn cần được đặt ra và đạt được để giúp ích cho thị trường nội địa của nó.

Hoa Kỳ sẽ không tự thúc đẩy nền kinh tế của chính mình bằng cách làm tổn thương phần còn lại của thế giới. Điều đó được xem là rất ngu ngốc.

Nước Mỹ cần có một kế hoạch cho nền kinh tế của chính nó chứ không phải là một cuộc chiến thương mại.

Quan điểm đang được nhắc đến không phải là về loại hệ thống xã hội chủ nghĩa dựa trên các hạn ngạch mà là về một tập hợp những mục tiêu và đường lối để đạt được chúng.

Đó là thứ hoàn toàn bị chìm vào quên lãng trong thời kỳ đương nhiệm của chính quyền Trump, và để thẳng thắn chính là Đảng Cộng hòa (chương trình thay thế cho Obamacare của họ đâu rồi?)

Thay vì đưa ra một kế hoạch để làm giàu và thúc đẩy nền kinh tế nước Mỹ, chính quyền này cho rằng nếu họ trừng phạt phần còn lại của thế giới thì nước Mỹ theo một cách nào đó sẽ không bị tổn hại và còn đứng đầu nữa. Điều đó thật là ngớ ngẩn bởi các quốc gia khác đều có thể trả đũa, nhưng một việc thậm chí tệ hơn là lượng thời gian quý báu bị mất do những nước cờ đó đã có thể được dùng để lên một kế hoạch đàng hoàng thực sự.

Có một số quan điểm đã từng được nhắc đi nhắc lại trước đây. Hoa Kỳ đã có những suy tính ngắn hạn trong thời gian quá lâu.

  • Họ không có kế hoạch thực sự cho nền y tế, và chi phí cho mảng này vẫn tiếp tục ngốn hết thu nhập của người dân (Mỹ).
  • Họ không có một kế hoạch để đối phó với sự toàn cầu hóa và thay đổi về kinh tế, nhưng những thay đổi đó vẫn tiếp tục định hình nền kinh tế của Mỹ.
  • Họ không có kế hoạch nâng cấp hệ thống hạ tầng cũ kĩ.
  • Kế hoạch duy nhất mà họ có – chương trình hậu khủng hoảng tài chính của Cục dự trữ Liên bang- thì đang tạm ngưng, đánh dấu thời điểm kết thúc của một dự định rõ ràng và khả thi nhắm đến việc tăng cường sức mạnh của nền kinh tế Mỹ.

Những vấn đề trên nếu có được giải quyết thì cũng là bằng những cách thức buồn cười, theo đúng nghĩa đen. Khi ông Trump công bố về kế hoạch định giá dược phẩm của mình, cổ phiếu của những tập đoàn bị ông chĩa mũi dùi đến lại tăng giá và Phố Wall càm ràm rằng ông ta làm bọn họ mất thời gian. Quả thực đó chính là những điều mà mọi người bàn tán.

Phát ngán với những kẻ hay rên rỉ

Dường như luôn có hai đòn tấn công trong mọi lập luận của chính quyền Trump về vấn đề thương mại. Thứ nhất đó là nước Mỹ cần thuế để hỗ trợ phục hồi nền sản xuất nội địa, và thứ hai nước Mỹ cần ép buộc các quốc gia khác phải đối xử “công bằng” với họ, đặc biệt là Trung Quốc.

Luận điểm đầu tiên đã dẫn họ đến nước đi áp thuế cho sản phẩm thép và nhôm lên các nước có quan hệ bạn bè và đồng minh (như Liên minh Châu Âu, Canada và Mexico). Cho dù lần cuối cùng chính quyền Bush áp đặt thuế quan đối với thép, nó chỉ kéo dài 30 tháng và khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Viện Kinh tế Quốc tế (IIE) ước tính có khoảng 26,000 việc làm bị mất đi trong những ngành công nghiệp có sử dụng đến thép (ví dụ như ngành công nghiệp ôtô).

Nói cách khác, nó không phải là thần dược cho ngành thép. Tất cả những ảnh hưởng nó gây ra chính là khiến Hoa Kỳ trông giống như một đám người hay lè nhè không thể giải quyết vấn đề của chính mình.

Theo tờ Financial Times, các quan chức châu Âu đã lập kế hoạch áp thuế lên mọi mặt hàng của Mỹ từ nước ép hoa quả cho đến rượu whiskey hay sữa, nếu như nước Mỹ ban hành chính sách thuế quan chống lại họ. Vào năm 2002, rất may là sự hăm dọa đó đủ để khiến ông Bush phải thoái lui.

“Những biện pháp cải thiện được đề xuất còn tệ hơn là bệnh dịch,” dẫn lời bình luận của Lee Branstetter về các mức thuế này, ông nói thêm rằng các đồng minh và đối thủ của Mỹ sẽ trả đũa.

“WTO sẽ cấp cho họ quyền gây ra nỗi đau tương tự lên các ngành công nghiệp khác,” ông nói.

Còn gì hơn nữa, nước Mỹ (theo lời tác giả) gồm có những kẻ thích rên rỉ hay để an ninh quốc gia dính líu đến mọi vấn đề nhỏ nhặt. Điều này cũng sẽ gây ra nhiều hậu quả. Nó có thể “thiết lập một tiền lệ mà bất cứ ai, đặc biệt là người Trung Quốc, cũng có thể sử dụng để chống lại họ” ông Branstetter nói.

Vô kế hoạch

Nói về người Trung Quốc – những người mà Trump cảm thấy đã đối xử với Mỹ bất công hơn bất kỳ quốc gia nào khác – thì họ có một kế hoạch đấy. Nó có tên gọi “Kế hoạch Made in China 2025”, và về cơ bản đó là kế hoạch nhằm chinh phục lĩnh vực công nghệ. Đó là lý do tại sao Trung Quốc đã luôn thực hiện những chuyện như bí mật mua lại các công ty công nghệ “xịn nhất”.

Và nước Mỹ đã ngốc nghếch để họ tự do làm điều đó. Có lẽ vì họ không coi trọng các kế hoạch cho lắm (mặc dù họ cũng đang lên kế hoạch này nọ).

Hoa Kỳ đã từng làm điều này tốt hơn, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ. Trở lại thời kỳ chính quyền Reagan, họ đã sử dụng các kế hoạch công nghệ để điều khiển Liên bang Xô viết. Một phần trong đó là dự án của Bộ Quốc phòng dưới cái tên Dự án Socrates, nó được chỉ huy bởi một nhà vật lý 30-mấy-tuổi tên là Michael Sekora. Tổng thống Reagan đã có nước đi để biến dự án này thành một cơ quan chính phủ, nhưng rồi bị Tổng thống H.W. Bush dẹp bỏ.

Đối với Sekora, cái cách mà chính quyền Trump – và thực tế là đa số những người trong nước Mỹ – nhìn nhận về công nghệ vốn dĩ còn thiếu sót. Họ xem nó như là một sản phẩm hoặc công ty bổ trợ, trong thực tế nó là một lĩnh vực nguyên thể.

“Họ có điện thoại di động, máy tính xách tay, đồng hồ thông minh, v.v như những sản phẩm riêng lẻ,” ông Sekora giải thích. “Và mọi người chỉ nghĩ đến tác động của từn sản phẩm riêng rẽ này. [Họ nghĩ] nếu người Trung Quốc có được một công nghệ thì tác động ở đây là họ có thể cho sản xuất những sản phẩm riêng biệt này. Những cử nhân MBA đều được dạy cách làm sao để tồn trữ những sản phẩm này để sau đó phân phối ra thị trường với bìa đóng gói đẹp đẽ gọn gàng.”

“Họ không mường tượng về các tiến bộ công nghệ như là những nốt mạng trong mạng không gian công nghệ khi nó là nền tảng của mọi lợi thế cạnh tranh…Các nốt mạng đó trao cho người Trung Quốc nhiều quyền năng để thao túng trong mảng công nghệ để gia tăng và duy trì lợi thế cạnh tranh bằng cách trở nên giỏi hơn trong việc thỏa mãn nhiều nhu cầu của khách hàng thông qua một loạt các sản phẩm và dịch vụ đa dạng (có kết nối với nhau trong mạng không gian công nghệ) mà sẽ tồn tại và biến mất qua thời gian.”

Nói cách khác, Trung Quốc đang nhắm vào viễn cảnh toàn cục xa hơn còn người Mỹ thì …

“Trong khi người Mỹ đang “chơi rắn” với những đòn kinh tế (sự áp thuế), thì Trung Quốc tiếp tục điều khiển họ trong lĩnh vực công nghệ khi nó hoàn toàn mang tính quyết định đến nền tài chính,” ông Sekora nói.

Nước Mỹ suy nghĩ chưa đủ cứng cáp. Họ chưa nhìn đủ xa, trông đủ rộng. Họ giờ đây không phải đang hướng tầm nhìn về phía trước, họ đang cố gắng định hình lại một quá khứ đã qua trong vô vọng. Đó là một chiến lược thua cuộc.

Người Mỹ cần một kế hoạch thực sự.

Đăng Khoa – Theo BusinessInsider